Tôi nhận ra rằng…

Tôi phải sống tiếp theo cách làm cho tôi luôn cảm thấy Độc Lập, Cân Bằng, Vui vẻ, Hạnh phúc cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

.

Tôi là Nguyễn Thị Ngọc Thy

Tôi đến từ Bình Định

Vào Sài Gòn học tập và làm việc đến nay đã được lẻ hai mươi năm…

.

Mỗi ngày tôi dậy vào giờ đã định.

Chuẩn bị đồ ăn sáng, làm Lunch Box vào giờ đã định.

Ra khỏi nhà, đến công ty và ra về vào giờ đã định.

Đi đi về về trên một con phố quen thuộc, trên chiếc Honda màu xanh yêu thích.

.

Có những khoảnh khắc khó quên mà ta gọi là kỷ niệm!

Lâu lâu có dịp cũng thích ra ngoài hít thở không khí một chút hay leo núi, trekking… Rồi trở lại với những hoạt động cố định thường ngày.

Ngót nghét 10 năm tôi tập Yoga ở trung tâm quen thuộc.

Cố định thứ 7 hàng tuần ghé đến địa chỉ quen thuộc trên một con phố nhỏ tại Sài Gòn tập Guitare cùng những người bạn có cùng chung niềm đam mê Guitare Classic.

Thỉnh thoảng tụ tập cùng bạn bè, diện Áo Dài chụp một vài shoot hình, vui theo cung bậc nắng mưa 2 mùa của Sài Gòn. Cũng là để thoả mãn cái niềm yêu thích Áo Dài và mong muốn lan toả hình ảnh Áo Dài nhiều hơn.

Hay cũng có vài cuối tuần diện Áo Dài đi xem diễn như một cách hoài niệm về các Quý cô xứ Sài Gòn xưa một thời…

Đi Xem diễn cũng diện Áo Dài nè! Xí xọn chưa!!!

.

Trước đây tôi đã từng nghĩ mình không có câu chuyện gì để kể.

Tôi bằng lòng với cái bong bóng an toàn bao phủ xung quanh tôi – CỐ ĐỊNH…!!!

.

Covid bắt đầu tràn đến Sài Gòn –  nơi tôi sống, đến quê hương, đất nước tôi,.

Những tháng ngày giãn cách, toàn Sài Gòn bị phong toả. Tôi cũng phải tự nguyện giam mình ở nhà một thời gian.

Sống chậm lại.

Đương nhiên ngừng cả những hoạt động.

Đây là khoảng thời gian khá rảnh rỗi cho phép tôi nghĩ ngợi linh tinh. Quan sát những điều đang xảy ra ngoài kia. Hoang hoải, chênh vênh về cuộc sống, về chính mình…

Trong một khoản thời gian cực ngắn nhưng gần như ai cũng có thể cảm nhận được sự mất mát, nỗi sợ hãi, sự lo lắng, sự yếu đuối về mặt sức khoẻ, tinh thần len lỏi, ngấm sâu vào từng tế bào của những con người trong cộng đồng dưới sự đe doạ của con Covid bé xíu xiu kia.

Các công ty đóng cửa. Người Lao Động mất việc làm. Các Doanh nghiệp chật vật, dè dặt tìm hướng để  duy trì, sống sót…

Những dòng người rời Sài Gòn bồng bế, dắt díu nhau về quê như một cách tìm kiếm sự an toàn tạm thời.

Mà bản thân họ cùng không chắc liệu rằng sự lựa chọn có là hợp lý???

Chỉ biết trong đầu hằn lên hai chữ thật lớn: “VỀ NHÀ!!!”

Đâu đó có những tấm lòng nhân ái, những con người trao ra sự tử tế.

Họ lan toả sự mạnh mẽ, lòng trắc ẩn, sự yêu thương đong đầy xoa dịu những tâm hồn đang bị tổn thương theo nhiều cách rất khác nhau… làm ấm lên lòng biết ơn, để lại biết bao giọt nước mắt hạnh phúc từ người được trao nhận và cả cộng đồng.

.

Tôi cũng ước mình có thể trở về lại với những tháng ngày ngông nghênh, hiếu thắng, hiếu kỳ với cuộc đời cùng đám bạn…

Nhưng…

Vé về tuổi thơ chỉ có một chiều, không có chiều ngược lại.

Tôi nhận ra rằng… Tôi phải sống tiếp theo cách làm cho tôi luôn cảm thấy Độc Lập, Cân Bằng, Vui vẻ, Hạnh phúc dù cho có bất kỳ chuyện gì xảy ra. Và tuyệt vời hơn hơn nữa nếu tôi có thể mang lại lợi ích  hay truyền được cảm hứng tích cực nào đó cho những người xung quanh tôi. Tôi phải tốt hơn ngày hôm qua.

Liên tục học hỏi và hoàn thiện mình hơn thay vì dừng lại.

Khám phá, trải nghiệm cuộc sống theo một cách khác.

Tôi muốn tìm lại ước mơ muốn được đi nhiều hơn và gặp gỡ nhiều người…

Những giờ luyện công cùng với bạn bè, cùng với BE Training

Tôi cắp tập đi học khởi sự kinh doanh ở cái tuổi U40  vì đơn giản tôi nghĩ làm gì cũng cần có kiến thức. Nấu cơm cũng phải có kiến thức dù là nấu bằng nồi cơm điện cơ mà.

Tôi muốn mang những sản phẩm tử tế đến với những ai quan tâm, những ai cần nó. Mang đến cho họ thêm cơ hội lựa chọn.

Tôi tin rằng kinh doanh cũng sẽ giúp tôi mở ra cơ hội mới để được trải nghiệm những điều mới mẻ thử thách hơn, thú vị hơn và phát triển chính mình. Từng bước thoát ra, độc lập về tài chính.

Tôi nhận ra rằng… Tuổi chỉ là con số trên giấy tờ, đánh dấu số năm tôi có mặt trên đời này mà thôi.

Tôi tin rằng sức đề kháng, khả năng phục hồi của mình vẫn rất tốt.

Thỉnh thoảng Tôi vẫn thích cùng bạn bè la cà làm shoot hình giữa Phố

.

Ai cũng có trải nghiệm đáng để nhớ trên mỗi nẻo đường họ đi qua. 

Và tôi cũng vậy!

Và tôi muốn góp nhặt, lưu giữ lại cảm giác phiêu lưu, những điều thú vị trên hành trình ấy ở đây!

Đó có thể là những kỷ niệm gợi nhớ lại.

Là cảm xúc nào đó bất chợt đến từ những khoảnh khắc ngắn ngủi bắt được trên đường, được ghi chép vội;

Những hư cấu từ những câu chuyện đời thường được góp nhặt về,

Là những Tiền Bối, đồng đội, những người bạn tuyệt vời mà tôi may mắn có dịp được tương tác, gặp gỡ, giao lưu… giúp tôi nhận ra những bài học giá trị để trưởng thành hơn.

PS: Không phải chúng ta được sinh ra trên đời là để được hạnh phúc sao?

Khoảnh khắc chụp tấm hình kỷ niệm cùng Thầy Nguyễn Thái Duy, Người sáng lập Vườn Ươm Doanh Nhân BE Training và Đồng đội sau khi vượt rừng, vượt núi… chinh phục cung đường về với Điểm Cực Đông của Tổ Quốc

HCMC, Một Ngày Đẹp – 22022022

NGUYỄN THỊ NGỌC THY.

Founder: KOMI – ĐẶC SẢN BÌNH ĐỊNH 247